Tìm kiếm
Trang chủ
Diễn đàn
An Tĩnh cổ lục
* Dấu tích Việt Thường Thị và vai trò Nghệ An trong dòng lịch sử Việt Nam
* Những điều kỳ lạ Phlanhoa đọc được trong trời đất Việt Thường
* Việt Thường phong tục
Ẩm thực Nghệ An - Hà Tĩnh
* Phật giáo có nguồn gốc ở Việt Nam
* Văn hóa ẩm thực Việt Nam
* Dưỡng sinh
Khảo cổ Nghệ Tĩnh
Bản sắc văn hóa Xứ Nghệ
Ví dặm
Góc nhìn Phlanhoa
* Ngô Khoai học chuyện
* Bình luận
* Chiêm tinh láo nháo Phlanhoa
Phòng văn chương
* Phlanhoa viết
Phòng thơ
* Lý thuyết học làm thơ
 Lý thuyết học làm thơ
* Thơ về Nghệ An - Hà Tĩnh
* Thơ Phlanhoa
* Thất ngôn bát cú
Du lịch đó đây
* Khoảnh khắc cuộc sống
Ngôn ngữ không lời
Trang thông tin xã Đức La
* Phlanhoa hát
Liên hệ - Góp ý
Liên kết website
Lý thuyết học làm thơ
 
Âm luật, đề mục và thi hứng của các thi sĩ hiện đại (10h: 14-05-2016)
Âm luật, đề mục và thi hứng của các thi sĩ hiện đại
Trích sao: Việt Nam văn học sử yếu - Dương Quảng Hàm
Chương VI - Phần: Năm thứ ba, ban trung học Việt Nam


Nói lái dân gian Việt Nam (16h: 09-04-2016)
Bài viết của Phan Lan Hoa

Tư liệu dùng trong bài được rút trích từ các sách: Nghệ thuật chơi chữ - Triều Nguyên / Việt Nam văn học sử yếu – Dương Quảng Hàm (sách giáo dục MN -1968) / Chơi chữ Lãng Nhân (ấn phẩm văn hóa SG -1961) / Văn thơ trào phúng VN – Vũ Ngọc Khánh / Ví Phường Vải Nam Đàn – Nguyễn Tất Thứ / Hát phường vải – Ninh Viết Giao/ Một số sách văn nghệ dân gian ba miền.
Các thể văn riêng của Ta: Truyện, ngâm, hát nói (22h: 03-05-2016)
Các thể văn riêng của Ta: Truyện, ngâm, hát nói
Chương 15 - Việt Nam văn học sử yếu - Dương Quảng Hàm



Phép đối và thể phú trong văn Tàu và văn Ta: Phú, Văn - Tế (21h: 03-05-2016)
Phép đối và thể phú trong văn Tàu và văn Ta: Phú, Văn - Tế
Chương 14 - Việt Nam văn học sử yếu - Dương Quảng Hàm



Thi pháp của Tàu và âm luật của ta (21h: 03-05-2016)
Thi pháp của Tàu và âm luật của ta
Chương 13 - Việt Nam văn học sử yếu - Dương Quảng Hàm



Bàn về phép đối thơ (23h: 08-01-2014)
Bài viết của Phan Lan Hoa
***
... Thiết nghĩ cha ông ta đã tạc ra một nền móng thi ca vừa kiên cố truyền thống, vừa mở mang văn đàn như thế. Hà cớ hậu duệ đời nay lại tự gò bó, chặt chém nhau hạn hẹp trong mỗi một phép đối chữ? Tại sao không tiếp nối truyền thống cha ông, triển khai cho hết các phép đối cho nó rộng đường thi ca. Quý vị cho rằng không thi vị, hay là khó quá không tiếp thu đặng kiến thức người xưa...
Bát bệnh là bát bệnh ơi... (13h: 30-11-2013)
Bài viết của Phan Lan Hoa chia sẻ với anh Trần Khẩu và các bạn học làm thơ có cùng thắc mắc của anh Trần Khẩu.
Tuy nhiên cho đến thời điểm viết bài, tôi chưa hề là nhà thơ, hay nhà văn gì cả. Mọi kiến thức đều tự tìm tòi, tự học hỏi và có bạn hỏi thì chia sẻ, vậy thôi, không dám rao giảng cho ai đã thành tài, đã có danh xưng...
Như thế nào được gọi là một bài thơ? (15h: 25-11-2013)
Bài viết của Phlanhoa
***
Câu hỏi tưởng chừng ngớ ngẩn, vậy mà đem ra bàn luận, giới các nhà thơ mỗi người trả lời một kiểu. Có vị bảo rằng có trên 200 định nghĩa về thơ của các nhà thơ. Sao lại như thế được nhỉ? Có người ý kiến cho rằng đã thơ mà lại còn đeo luật vào thì khô cứng, gò bó không thể sáng tạo cho hay được? Tôi cho rằng lý sự này không hoàn toàn đúng. So sánh hai dòng thơ có luật là Đường luật và Lục bát, với thơ tự do, thì tôi lại thấy mức độ bài thơ hay cỡ để đời, thơ tự do xem ra vẫn bị lép về hơn thơ có luật. Vậy thì cần phải tìm nguyên nhân vì sao thả tự do rồi đáng nhẽ thơ phải cất cánh bay lên, hay hơn chứ sao thơ lại giảm chất lượng đi?
PHÉP TU TỪ (15h: 18-11-2013)
Nội dung này, Lan Hoa tổng hợp chủ yếu từ các tư liệu liệt kê dưới đây:
- “Chơi chữ” – Lãng Nhân
- “Nghệ thuât chơi chữ” – Triều Nguyên
- “Ẩn dụ hoá – một trong những cơ chế cấu tạo các đơn vị định danh bậc hai” của Hoàng Kim Ngọc
- “Tu từ cú pháp trong câu văn Nguyễn Tuân” của TS Đăng Lưu
Nguyên lý cấu trúc nhịp thơ (15h: 01-09-2013)
Tác giả: Trần Thiện Khanh
Nguồn: Tạp chí Thơ số 4 – 2008
***

Nhịp điệu và thi tứ gắn bó chặt chẽ với nhau. Thơ muốn trở thành khúc nhạc lòng, nhạc hồn không thể không có tiết tấu, nhịp điệu uyển chuyển. Nhạc lòng chuyển hoá thành nhạc thơ. Nhạc thơ đa dạng, khi trầm bổng, du dương, lúc thanh thoát, nhẹ nhàng… ứng với điệu hồn thi sĩ. Nhạc thơ biểu hiện cụ thể ở nhịp điệu. Thi nhân phổ nhạc cho thơ, tiếng thơ vang ngân trong không gian, tạo thành các “bước sóng” gõ cửa tâm hồn độc giả. Thơ giàu nhạc điệu, khi và chỉ khi tâm hồn nhà thơ tràn đầy xúc cảm. Mọi sự thay đổi ngôn từ đều làm biến đổi nhịp điệu và nội dung tư tưởng thể hiện. Xuân Diệu nói: thơ hay thì lời thơ chín đỏ trong cảm xúc. Do chỗ nhà thơ thổi hồn mình vào ngôn từ, cho nên chất nhạc thấm đẫm từng câu chữ bước nhịp. Mỗi bước nhịp, khuôn nhịp có thể ví với những giai âm độc đáo trong “bản giao hưởng tâm hồn” của thi sĩ. Chẳng hạn, Trịnh Công Sơn thường “hát thơ”. Ở từng nhạc phẩm của Trịnh Công Sơn, nhạc và thơ hoà quyện trong điệu hồn riêng biệt. Ta có cảm tưởng “người hát thơ”này sáng tác lời và nhạc cùng một lúc, chứ không phải ông viết lời ca sau khi có nhạc hoặc phổ nhạc cho lời thơ có sẵn. Hình như Trịnh Công Sơn viết thơ bằng cảm hứng âm nhạc, hay “âm nhạc được thơ nâng cánh”. Ông đã thành nhà thơ tài hoa trước khi hiện diện trong trang phục của nhạc sĩ buộc chiếc thuyền thơ nhiều âm sắc neo đậu vào tâm hồn nhiều thế hệ. Thơ Trịnh Công Sơn vì thế thanh thoát, mềm mại:
Nhạc tính trong thơ (21h: 17-08-2013)
Nhạc tính trong thơ
Bài viết của Phlanhoa
***

Gửi bạn yêu thơ.

Lan Hoa không phải là nhà thơ, cũng chẳng phải là nhà lý luận phê bình thơ, mà chỉ là người đang học làm thơ. Vì đang học làm thơ, nên Lan Hoa nghĩ mình cần phải khiêm nhường. Từ chỗ nghĩ mình phải khiêm nhường, Lan Hoa rất chịu khó tìm đọc và học lý thuyết căn bản về làm thơ. Khi dạo chơi thăm và đọc thơ của bạn bè thi hữu trong diễn đàn, đem so sánh với lý thuyết thấy chưa ổn, nếu nhỏ nhặt thì góp ý tại chỗ. Nhưng nếu thấy đó là hệ trọng, thì Lan Hoa lại lặng lẽ lục tìm bài viết của những tên tuổi nổi tiếng nói về nội dung đó gửi lên để chia sẻ. Hi vọng bạn thơ ít nhiều ngộ ra được cái sự thiếu trong thơ của mình một cách không ồn ào, tự bạn âm thầm hiệu chỉnh…
BÀN VỀ TỨ THƠ (17h: 06-07-2013)
Tác giả: PGS.TS NGUYỄN THÁI HÒA
( Bài đăng trên tạp chí Văn học và tuổi trẻ số 5 và 6/ tháng 5 năm 2011)
***

Tứ thơ còn gọi là thi tứ, một từ khá quen thuộc với tao nhân mặc khách ngày trước và có lúc đã được dùng để dịch từ inspiration. Từ inspiration còn được dịch là “cảm hứng”, “thi hứng”, nhưng không hoàn toàn tương ứng với khái niệm tứ thơ (thi tứ), một khái niệm hết sức hàm súc, phong phú mà nền văn hóa Á Đông lâu đời của chúng ta đã đúc kết được.
Thơ bốn câu (17h: 09-04-2011)
Sách "Lãng nhân chơi chữ"