Tìm kiếm
Trang chủ
Diễn đàn
An Tĩnh cổ lục
* Dấu tích Việt Thường Thị và vai trò Nghệ An trong dòng lịch sử Việt Nam
* Những điều kỳ lạ Phlanhoa đọc được trong trời đất Việt Thường
* Việt Thường phong tục
Ẩm thực Nghệ An - Hà Tĩnh
* Phật giáo có nguồn gốc ở Việt Nam
* Văn hóa ẩm thực Việt Nam
* Dưỡng sinh
Khảo cổ Nghệ Tĩnh
Bản sắc văn hóa Xứ Nghệ
Ví dặm
Góc nhìn Phlanhoa
* Ngô Khoai học chuyện
* Bình luận
* Chiêm tinh láo nháo Phlanhoa
Phòng văn chương
* Phlanhoa viết
Phòng thơ
* Lý thuyết học làm thơ
* Thơ về Nghệ An - Hà Tĩnh
* Thơ Phlanhoa
* Thất ngôn bát cú
Du lịch đó đây
* Khoảnh khắc cuộc sống
Ngôn ngữ không lời
Trang thông tin xã Đức La
* Phlanhoa hát
Liên hệ - Góp ý
Liên kết website
Thứ nghề áo mũ
 
(00h: 15-10-2012)
Lược trích trong cuốn: “Nguyễn Công Trứ trong dòng lịch sử - Đoàn Tử Huyến chủ biên – NXB Nghệ An”
***

Nguyễn Công Trứ và Nguyễn Quý Tân tuy hơn thua nhau đến 36 tuổi, nhưng do phục tài đức của nhau mà thành bạn tâm giao, tri kỷ.

Nguyễn Quý Tân là con một nhà nho dòng dõi thuộc huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương, đỗ tiến sĩ năm 29 tuổi, được bổ làm tri phủ Quốc Oai, nhưng ông chẳng lấy làm thích thú. Chán cảnh quan trường tù túng, Nghè Tân bèn bày một bữa đánh bạc thật to, sau đó bỏ cả ấn tín, bỏ cả quan tước, rời công đường đi ngao du, và tất nhiên như vậy là thường xuyên rơi vào cảnh túng thiếu. Một lần thương bạn, Nguyễn Công Trứ xin cho Nghè Tân được bổ đi làm Giáo thụ ở Bình Giang. Có lẽ vì quá nể quan Tổng đốc, nên Nghè Tân miễn cưỡng nhận lời, tuy nhiên vẫn tìm cách “gây sự”: ông sai con trai đem một bức thư cùng mũ áo, cờ biển Tiến sĩ sangdinh cụ Trứ xin cầm cố lấy chút tiền làm lộ phí. Nguyễn Công Trứ mở thư ra xem thì thấy đó là một bài thơ đường luật, mỗi câu thơ có tên một con vật:

Có nghề mà lại cậy chi nghề,

Nghề thế ai ngờ lại hoá nghê!

Vạn sự bất như, thân cũng hổ

Nhất văn vô hữu, nợ còn be

Công danh chỉ tổ đồ khoe mã

Cờ biển còn hơn của ướt sề

Bôn tẩu làm chi cho rách gấu

Thà rằng ngồi đó vuốt râu dê.

Tổng đốc Trứ biết tính nết Nghè Tân nên sai người lấy tiền, trả lại mũ áo cờ biển cho con trai Nghè Tân mang về, không quên kèm theo bài thơ hoạ nguyên vận, mà số từ chỉ thú vật còn tăng thêm 3 con so với bài của Nghè Tân.

Tám vạn nghìn tư thứ ngỗng nghề

Thứ nghề áo mũ thứ nghề nghê!

Mày râu ngẫm lại lòng thêm hổ,

Thư kiếm sao đành dạ bỏ bê.

Xanh đỏ rẻ cùi khoe tốt mã

Phong lưu khỉ gió hót đầy sề

Xin đừng dở thói văn chương nữa

Bán chó sao ngoài lại thủ dê?

 

Ý kiến bạn đọc:
ngô Đức Hùng

Nói đến cái thứ Áo mũ của nghè Tân. Cụ nghè Tân còn nói

"Một lũ ăn mày một lũ quan

Quanh đi quẩn lại cũng một đoàn

Đến khi dầu hết đèn thôi cháy

Chẳng thấy ăn mày chẳng thấy quan"


Để gửi ý kiến nhấp vào đây

Các tin khác:
 Hai bức tâm thư gửi gắm sự nghiệp cho Hồ Chí Minh (14h: 26-08-2010)
 LA SƠN PHU TỬ NGUYỄN THIẾP (13h: 14-09-2010)
 Vua Gia Long với truyện Kiều (15h: 20-08-2010)
 Về con cá gỗ của ông đồ Xứ Nghệ (16h: 11-03-2012)
 Nguyễn Du làm lễ cầu hồn Khuất Nguyên trên bến sông Tương (12h: 18-08-2010)
 Bà Tú Ý (22h: 23-02-2012)
 Con đường chí hướng Nguyễn Thiếp đã sai lệch ở đâu trong tầm nhìn của Cụ Thượng Tiên Điền? (15h: 26-06-2011)
 Nguyễn Công Trứ “ngông” từ khi sinh ra cho tới khi chết (19h: 31-07-2010)
 Giai thoại Phan Điện (23h: 25-10-2010)
 Giai thoại Phan Điện (Tiếp theo) (23h: 26-10-2010)