Tìm kiếm
Trang chủ
Diễn đàn
An Tĩnh cổ lục
* Dấu tích Việt Thường Thị và vai trò Nghệ An trong dòng lịch sử Việt Nam
* Những điều kỳ lạ Phlanhoa đọc được trong trời đất Việt Thường
* Việt Thường phong tục
Ẩm thực Nghệ An - Hà Tĩnh
* Phật giáo có nguồn gốc ở Việt Nam
* Văn hóa ẩm thực Việt Nam
* Dưỡng sinh
Khảo cổ Nghệ Tĩnh
Bản sắc văn hóa Xứ Nghệ
Ví dặm
Góc nhìn Phlanhoa
* Ngô Khoai học chuyện
* Bình luận
* Chiêm tinh láo nháo Phlanhoa
Phòng văn chương
* Phlanhoa viết
Phòng thơ
* Lý thuyết học làm thơ
* Thơ về Nghệ An - Hà Tĩnh
* Thơ Phlanhoa
* Thất ngôn bát cú
Du lịch đó đây
* Khoảnh khắc cuộc sống
Ngôn ngữ không lời
Trang thông tin xã Đức La
* Phlanhoa hát
Liên hệ - Góp ý
Liên kết website
Lục bát khúc nhôi
 
(12h: 05-09-2013)
Lục bát khúc nhôiThơ của Phlanhoa
***

Lời chủ bút: Đàn bà hạnh phúc nhất tại giây phút mình tạo tác được một đứa con trên đời. Cảm giác kiêu hãnh tựa hồ như mình giỏi giang ngang với thượng đế vậy. Thế mà tôi còn hãnh diện hơn nữa vì đã tạo tác được một đứa con đẹp tựa tiểu mục đồng trong tranh vẽ, lành như củ khoai củ sắn lăn lóc trên nền nhà cả ngày không một tiếng khóc.

     Hồi đó, tôi cậy mình có giọng ru con cũng ngọt, nên tối nào cũng ru. Hơn thế nữa, tôi còn tự viết lấy lời ru dành riêng cho con yêu của mình. Nhưng thật kỳ lạ, cún con của tôi ban ngày thì lạ quen gì ai bế cũng được, nhưng từ 6 giờ tối thì kể cả bố cháu, bà nội, hay bất kỳ ai cũng dứt khoát không theo. Đặc biệt mỗi khi bú là hai mắt con tròn xoe nhìn chằm chằm vào mặt mẹ, tôi càng hát ru nó càng mở to mắt nhìn tựa hồ như không nhìn thì mẹ sẽ biến mất. Hoặc là có thể ngay từ lúc ấy, con tôi đã biết lắng nghe lời ru? Và bởi thế… càng ru con càng tỉnh như sáo, không chịu ngủ như lẽ thường mọi người vẫn nghĩ là có hát ru con mới mau ngủ. Rốt cuộc tôi phải chuyển qua hát “Tiểu đoàn 307”, “như có Bác trong ngày đại thắng” vv… đại loại là những bài hát vui nhộn, thì chỉ dăm câu là con ngủ khì. Tính cách của một đứa bé được định hình rất sớm ngày từ khi chưa tròn năm tuổi. Và ngày tháng mùa trôi, tôi thành thói quen đầu thì hát ru cho con nghe, sau thì hát vui vỗ về giấc ngủ con yêu. Con học hết tiểu học mẹ vẫn chưa thôi ru…

     Bài ru hồi đó mới chỉ tới câu “Rồng Tiên khí phách quê hương cho mình” và hai câu cuối. Nay con tôi đã lớn khôn, đã có bạn gái, chóng chầy rồi sẽ thành cha thành mẹ nay mai. Nhân hưởng ứng ngày hội lục bát, tôi ngẫu hứng viết tiếp vào lời ru xưa mấy lời, những mong lời ru của mẹ sẽ theo dài cùng con suốt cả cuộc đời…

Con trai mẹ Phlanhoa lúc 4 tháng rưỡi

Lục bát khúc nhôi

***

Ru con con ngủ cho tròn

Củ khoai củ sắn gối mòn thương yêu

Cún, mèo hóng hớt cánh diều

Chuột nhắt gặm ánh trăng chiều ngọn tre…

 

Con ngoan con ngủ đi nhe

Lời ru nhắn gửi con về mai sau…

 

Sữa bầu chẳng của mẹ đâu

Nước nguồn sông núi đổ vào đấy thôi

Chắt chiu tinh lọc bao đời

Tổ tiên trao mẹ sinh nuôi giống nòi

Mẹ tuy chăm bẵm tháng ngày

Tủy xương máu huyết truyền đời tông môn.

Thần tinh của đất Việt Thường

Rồng Tiên khí phách quê hương cho mình

 

Là trai khí tiết anh hùng

Là gái cầm đạo tròn vuông đất trời

Âm dương rành rọt nguồn khơi

“Tam Cương – Tứ Đức” con thời khắc ghi

 

Liệt Tông Liệt Tổ có nghì

Có thờ có phụng ấy thì có thiêng.

Muốn đền ơn nghĩa sinh thành

“Con hơn cha”, ấy phúc lành nhân gian

Mẹ cha dù thác suối ngàn

Cháu con thành đạt -  linh hồn thoát siêu

Không cần chúc thực điểm điều

Đạo Trời giữ lấy bấy nhiêu làm người

 

Muốn “tề thiên hạ” con ơi

Phải tề gia trước ấy thời mới nên

Tề gia: cậy lấy vợ hiền

Phu - thê, phụ - tử: mối giềng sắt son

Công danh “tính cuộc vuông tròn”

Tương lai phải được khởi nguồn hôm qua

Hôm nay khởi tự ngày mai

“Đức minh thắng số”-  dở hay tầm nhìn

Tiểu nhân, dẫu chẳng thông minh

Không tiểu phục dịch, đại thành vô cơ

Biết giữ tốt mới cao cờ

Biết nghe tám phía mới là tinh ranh.

 

Muôn phương thế giới giao tranh

Màu da, thói tục nhóm thành quốc gia

Ngoại lai mất nước tan nhà

Giống nòi không trọng người ta coi thường

La bàn chỉ hướng đưa đường:

Qua thềm, văn sử gắng tường gắng sâu

Ăn, nói, gói, mở làm sao

Huynh đệ hòa thuận, bang giao hữu tình

Ngàn sau sông núi yên bình

Niềm tin hi vọng mẹ dành ru nay

À ơi..

Con ngủ cho say

Củ khoai củ sắn gối trầy thương yêu…

 Phlanhoa – tháng 12.1989 – tháng 9.2013

Ý kiến bạn đọc:
nguyễn thái phong

LÒNG MẸ

Quê hương bao đổi ngọt ngào

Nơi ngôi nhà nhỏ thương sao mẹ già

Về thăm sau những ngày xa

Niềm vui gặp gỡ lệ nhòa ướt my

Ôm con xiết chặt như ghì

Mũi cay mắt đỏ, khóc chi - Mẹ cười

Tiếng cười như lá thu rơi

Êm êm nhè nhẹ, chơi vơi cõi lòng

Chợ chiều phố nhỏ chẳng đông

Vắng người qua lại nhưng lòng Mẹ vui

Qua bao cay đắng ngọt bùi

Nhưng lòng Mẹ vẫn ngậm ngùi nhớ thương

Đứa gần đến đứa tha hương

Mẹ luôn canh cánh vấn vương trong lòng

Mẹ như biển cả mênh mông

Cửu Long chín nhánh, cũng không sánh bằng

Nhớ con mắt lệ hai hàng

Thương cháu lòng Mẹ, võ vàng đêm thâu

Thân con cũng lắm dãi dầu

Mong tròn chữ hiếu, nhưng đâu toại lòng?

Mẹ già héo hắt chờ mong

Nỗi lo cháu dại, nỗi trông con khờ

Bao giờ, biết đến bao giờ?

Công đền ơn trả, cho người - Mẹ yêu./.

Nha Trang: Tháng 05/ 2013

Thái Phong


Để gửi ý kiến nhấp vào đây

Các tin khác:
 Ông Bụt ơi! (12h: 05-10-2014)
 Áo tơi - thơ Phlanhoa (16h: 09-07-2011)
 Quê mình Ví Giặm chao nghiêng (01h: 24-11-2012)
 Bài ca hương vị Xứ Nghệ tháng năm (12h: 02-07-2010)
 Mình ơi Hà Tĩnh! – Phlanhoa (23h: 18-11-2011)
 Thư tình sông La (11h: 16-03-2012)
 La - Lam gọi mùa hò hẹn (15h: 05-06-2013)
 Hương tóc buồn - Phlanhoa (21h: 18-07-2010)
 Nhớ quê ngoại Thạch Hà - Phlanhoa (21h: 17-07-2010)
 Thiếu nợ một người... (11h: 29-08-2012)