Tìm kiếm
Trang chủ
Diễn đàn
An Tĩnh cổ lục
* Dấu tích Việt Thường Thị và vai trò Nghệ An trong dòng lịch sử Việt Nam
* Những điều kỳ lạ Phlanhoa đọc được trong trời đất Việt Thường
* Việt Thường phong tục
Ẩm thực Nghệ An - Hà Tĩnh
* Văn hóa ẩm thực Việt Nam
* Dưỡng sinh
* Phật giáo có nguồn gốc ở Việt Nam
Khảo cổ Nghệ Tĩnh
Bản sắc văn hóa Xứ Nghệ
Ví dặm
Góc nhìn Phlanhoa
* Bình luận
* Chiêm tinh láo nháo Phlanhoa
Phòng văn chương
* Phản biện các nghiên cứu về Nguyễn Du và Truyện Kiều
* Phlanhoa viết
Phòng thơ
* Lý thuyết học làm thơ
* Thơ về Nghệ An - Hà Tĩnh
* Thơ Phlanhoa
* Thất ngôn bát cú
Du lịch đó đây
* Khoảnh khắc cuộc sống
Ngôn ngữ không lời
Trang thông tin xã Đức La
* Phlanhoa hát
Liên hệ - Góp ý
Liên kết website
PHẬT GIÁO CÓ NGUỒN GỐC VIỆT NAM - Kỳ 3: Chữ Phạn là trí tuệ của dân tộc Chăm Pa
 
(15h: 06-03-2017)
PHẬT GIÁO CÓ NGUỒN GỐC VIỆT NAM  - Kỳ 3: Chữ Phạn là trí tuệ của dân tộc Chăm PaBài viết của Phan Lan Hoa
***
Tài liệu tham khảo: Ngoài lịch sử Nam Việt, lịch sử Việt Nam, lịch sử Trung Hoa các triều đại Hán, Tần, Tùy, Đường, tôi đã đọc không biết bao nhiêu bộ kinh sách của nhà Phật mà kể, cũng như rất nhiều tài liệu viết về dân tộc Chămpa, nếu liệt kê danh sách tài liệu tham khảo thì chắc là sẽ dài hơn nội dung bài viết. Cảm nhận của tôi Chămpa là một nền văn minh vĩ đại của thế giới. Bởi vậy rất mong các nhà nghiên cứu chú tâm đặc biệt nền văn hóa này.

 

PHẬT GIÁO CÓ NGUỒN GỐC VIỆT NAM

Kỳ 3 - Chữ Phạn là trí tuệ Chămpa

                                                              Phan Lan Hoa

***

Ở đây tôi đặt một dấu hỏi khác mà tôi cho rằng các nhà nghiên cứu lịch sử phải nghiên cứu lại một cách cẩn trọng mối liên kết: Văn hóa Đông Sơn - Sa Huỳnh.

Chính sViệt Nam chép: "Sau khi Khu Liên qua đời, chữ Phạn trở thành chữ viết chính thức của các triều vương. Các bi ký tìm được trong giai đoạn này đều khắc bằng chữ Phạn. Quốc thư trao đổi của Lâm Ấp với Trung Quốc thời đó được viết bằng "Hồ tự" (tiền thân của chữ Phạn) thay vì chữ Hán. " (đoạn trích dẫn rút từ vi.wikipedia.org). Tôi muốn nhấn mạnh chữ "Phạn" (), cũng được đọc là "Phạm". Vua đời thứ hai của Lâm Ấp là cháu ngoại Khu Liên, khi nối ngôi lấy hiệu là Phạm Hùng, cho nên chữ Phạn (Phạm) cần phải được nghĩ tới là trí tuệ Lâm Ấp mới đúng? Đồng thời cho thấy người Hồ, người Phạn (Phạm) và người Chàm là một, đều là hậu duệ của nền Văn hóa Sa Huỳnh. Mà trong "Đi tìm dấu tích Nhà nước Việt Thường Thị" tôi có nghi ngờ Văn hóa Sa Huỳnh là anh em một cha của Văn hóa Đông Sơn? 

Theo “Truyền đăng lục”, người được phong hiệu thụy là Phật có trên ngàn vị. Tên tuổi rõ ràng thời có bảy vị. Phật ở Việt Nam hiện nay phụng thờ tôn kính có ba vị: Thích Ca, A-Di-Đà và Như Lai Cồ Đàm. Song hiện đang có sự nhầm lẫn tai hại. Các sách sử nhà Phật dường như không hề được đọc cẩn thận? Cho nên đổ dồn lai lịch cả bảy Phật vị ấy vào làm thành mỗi một hình tượng Tất Đạt Đa. Lý sự lung tung cả, chỗ này thì chép Phật con vua Phạn Tịnh, chỗ kia lại ra con vua Bạch Tĩnh? chỗ này đề dòng họ Sát Lợi, chỗ kia lại chép Cồ Đàm?

Bài này cùng với sự tra cứu lịch sử, song song đó, sẽ chưng ra những bức ảnh chụp chữ Ấn độ cổ, ch Phạn cổ và chữ Việt cổ để tiện bề truy xét về sự nhầm lẫn vô lý đến ngờ nghệch này?

Cuối bài 1 tôi đã trình bày sự truy tìm vị trí địa lý của nước Thiên Trúc theo chỉ dẫn của lịch sử là trong vùng lãnh thổ Chăm Pa. Nên bài này sẽ phải đi vào lịch sử Chăm Pa để tiếp tục chứng minh.

Vài dòng tóm tắt lịch sử ra đời vương quốc Chăm Pa:

...Từ nửa thế kỷ thứ hai, cư dân ở cực nam quận Nhật Nam trở nên khó trị. Liên tục nổi lên chống lại nhà Hán. Năm 190, con quan Công Tào tên là Khu Liên nổi loạn chiếm cứ đất đai ở huyện Tượng Lâm thuộc quận Nhật Nam, lập nên nhà nước Lâm Ấp. Nên nhớ rằng sử chép, khi ấy Hán Triều đã cử quan quân từ hai quận Giao Châu và Cửu Chân đến Nhật Nam để dẹp biến loạn. Song quan thái thú hai quận này lúc ấy là người Lạc Việt, nên không những không dẹp, còn hùa với Khu Liên làm loạn. Điều đó cho thấy khởi sử Chăm Pa là hậu duệ của Lạc Việt. Trong tiềm thức người Lạc Việt không cam chịu làm thuộc địa phương Bắc. Hán sử gọi các nhóm tộc “ngoài Nhật Nam”, có tên trong sử sách trước thời Đông Hán từ khoảng thế kỷ thứ hai TCN là Hồ Tôn Tinh. Chữ viết của Lâm Ấp lúc khởi sử là “Hồ tự”, tiền thân của chữ Phạn sau này.

Tôi cho rằng gọi nó là chữ Phạm thì sẽ không nhầm lẫn với loại chữ viết cổ Ấn Độ (Indus), vì chữ ấy cũng phát âm là “phạm” (), đó là tên họ của các vị vua Lâm Ấp. Rất rõ ràng, chữ Phạm là bản quyền của vua Phạm tạo tác! Khu Liên sau khi khởi dựng nền móng, thì người kế nghiệp là cháu ngoại, lên ngôi lấy hiệu là Phạm Hùng. Họ Phạm Việt Nam khởi dòng từ đó (năm 192 sau CN. Ngay tại kỷ nguyên Phạm Hùng trị vì, văn hóa Ấn Độ (Indonesien)giáo vốn đã có mặt tại vùng đất này từ lâu trước đó. Đó là chưa kể tên của nhiều vị vua Chăm Pa trùng với tên các vị bồ tát trong thế giới Phật giáo. Vị vua thứ năm của Lâm Ấp có hiệu là Phạm Phật. Có hai vị khác đều lấy hiệu là Nhân-đà-la-đạt-ma, có vị là Chế A-nan-đà, có vị là Chế Năng (Huệ Năng), Chế-đa-la, Bà-khắc-lượng-như-lai, vv.... Kandapurpura một trong những kinh đô của Lâm Ấp được dịch nghĩa là “đô thị Phật”.

Năm 415, quân Lâm Ấp bắc tiến đánh cướp Giao Châu. Song vua của Lâm Ấp bấy giờ là Địch Chớn, vốn dĩ là người có đam mê văn hóa, gặp dòng thiền Ấn giáo ở Giao Châu, liền thấy đắc tâm, bèn tính chuyện nhường ngôi cho em là Địch Khải để sang Giao Châu sống những ngày cuối đời...

Chính sử chép: Dưới thời vua Phạm Phạn Chí trị vì (577-629), văn hóa Lâm Ấp phát triển rực rỡ, lan rộng khắp Đông Nam Á. Năm 598, nhà Tùy xâm chiếm Lâm Ấp, chia Lâm Ấp thành ba quận (Châu Hoan (Tỷ Cảnh), Châu Ái (Hai Âm), Châu Trong (Khương). Phạm Phạn Chí lánh nạn vào Quảng Nam lập quốc gia mới, lấy tên Chămpa. 

Phạm Chí là một vị Phật trí tuệ, được nhắc đến rất nhiều trong "Nghĩa túc kinh" đồng thời trong các câu chuyện tăng sư của thành Luy Lâu mà tôi sẽ phải nhắc đến trong bài sau.

Như vậy ở đây có hai điểm rất quan trọng cần chú ý: Đất đai Lâm Ấp thời kỳ này bao gồm cả Nghệ An - Thanh Hóa. Đây là đề tài đang tranh luận trong giới sử học về vị trí địa lý nước Việt Thường. Mà ở đây tôi thấy lộ rõ hành trình di cư của hậu duệ vua Hùng. Sau khi bị An Dương Vương cướp nước, một bộ phận đã lánh nạn bằng cách nam tiến, khai phá và gầy dựng vương quốc mới.

Như vậy, tại Việt Nam bấy giờ đã sẵn từ rất lâu đời một dòng thiền gọi là Ấn Độ giáo (chữ “ẩn” () trong “ẩn cư” (隱居) cũng được đọc là ấn). Theo “Cao tăng truyện”, mốc lịch sử hai vị Phạm tăng sang Trung Quốc truyền giáo là năm 62 sau CN. Hai vị này nói với vua Tùy rằng: “Đất nước chúng tôi hơn một ngàn năm trăm năm đều có Phật trị vì...”. Năm 62 sau CN, mà đã có tới hơn mười lăm thế kỷ Phật độ chúng sinh, thì chả phải là từ thế kỷ 14 TCN sao? Chả phải trùng với kỷ nguyên các vua Hùng dựng nước sao?

Không hề là dòng đạo của người Indian. Bởi quốc giáo của India (Indus) là Hindu giáo, không phải Phật giáoẤn Độ giáo là một dòng thiền có dấu vết gốc gác trên đất Lạc Việt. Sử tích lâu đời nhất của nhà Phật hiện tại chả phải là câu chuyện thiền sư Ngưỡng Quang trao pháp ấn cho Chử Đồng Tử và Tiên Dung ở kỷ vua Hùng thứ ba sao?

Kiểu thiền của Ẩn Độ giáo là song tu, trong chùa có cả sư nữ, chứ không chỉ có nam giới là sư như thiền phái Đại Thừa. Sách “Bụt sử lược biên thiệt truyện” – xuất bản 1913 tại Nam Kỳ, mô tả rằng khi Cồ Đàm Bụt quay về quốc vương của mình là Ca-duy-la -Việt-quốc. Những người nam giới trong quốc gia hầu hết lũ lượt theo Bụt lên chùa tu thân. Đàn bà thấy thế cũng không chịu thua kém, bèn cầu xin nhà vua cho lập chùa sư nữ để tu hành. Do đó mà Phật giáo nguyên thủy ở Việt Nam luôn có cả sư nam và sư nữ.

Vậy là, các nhà nghiên cứu Phật giáo không chỉ nhầm lẫn lai lịch của bảy vị Phật làm một đâu nhé; mà còn nhầm lẫn cả hai dòng đạo Hin-đu giáo với Phật giáo. Xin thưa, ở cái nước Indian mà người Việt Nam của thế kỷ 20 – 21 lấy tên cổ Ấn Độ (Indonesien) của dân tộc mình gán cho họ, hiện nay hơn 80% là theo Hin-đu giáo. Dòng đạo này không thờ Phật, mà thờ hơn một triệu vị Thần. Brahma là một vị thần của mọi tri thức, không phải là Phật. Còn Phật giáo ở Pali chiếm chưa tới 5% ở quốc gia này.

Sao thế nhỉ ? Sao lại ở nơi được cho là gốc gác nôi sinh của Phật giáo, dân lại không theo Phật đông đúc như ở Đông Nam Á nhỉ? Rõ ràng là có gì đó sai sai phải không nào?

Thiết nghĩ, người Việt cần phải có cái đầu thật tỉnh táo và cần có sự tư duy chiều sâu để mà logic vấn đề, sẽ tránh được những nhầm lẫn tai hại trong nghiên cứu. Khiến cho sử chẳng ra sử, đạo chẳng ra đạo, thờ phụng bát nháo lung tung như bây giờ. Người Indian mà xem cách người Việt Nam viết lịch sử về dân tộc họ, chắc hẳn sẽ trố mắt ngạc nhiên vì những tình tiết từ trên trời rơi xuống. Hãy chịu khó đào sâu lịch sử mà truy xét. Ở thời điểm những thế kỷ sau cùng TCN, Việt Nam - Ấn Độ không hề có dấu hiệu giao thương nào? Chữ viết của người Ấn Độ (Indian) cổ không phải là chữ Phạn mà là một loại chữ khác (xem hình). Những thành quách cổ của Ấn Độ (Hindu) cũng không có dấu vết Phật giáo? Bản Phật kinh tại Pali được đồn đại là cổ nhất từ TCN, song các nhà khảo cổ xác định lại, thì bản kinh này chỉ mới từ thế kỷ mười một sau CN.

Nhật Nam ở thời Hán triều, sau này là xứ Diễn Châu, tức gồm huyện Diễn Châu, Quỳnh Lưu và Yên Thành tỉnh Nghệ An ngày nay. “Cực nam quận Nhật Nam” là Đông Thành, Yên Thành, Nghệ An. Xứ này có tên rất cổ là Động Đình Hồ, hiện trên núi vẫn còn dấu vết thành quách của người tiền sử. Nơi này theo truy cứu của tôi trong “Đi tìm dấu tích nhà nước Việt Thường Thị” là vương quốc của Động Đình Quân. Vậy tộc người Hồ có thể là hậu duệ của Động Đình Quân – một thị tộc người Mường? Văn hóa tiền sử Quỳnh Lưu – Phái Nam trong khảo cổ học thể hiện giao thoa giữa Đông Sơn – Sa Huỳnh.

Tượng Lâm, là vùng đất từ núi Quỳnh Viên Nam Giới (Lộc Hà – Hà Tĩnh), kéo dài tới bờ bắc sông Gianh, tỉnh Quảng Bình. Từ miền đất sơ khai, người Lâm Ấp khai phá giang sơn theo hướng nam tiến, dung nạp nhiều dân tộc: Hồ Tôn, Bà La Môn, bộ tộc Cau, bộ tộc Dừa, vv...

Người Việt Nam thì đẩy địa danh Ấn Độ, Thiên Trúc, Phạn kinh và cả gốc gác Phật giáo, tất thảy những gì của một nền văn hiến vĩ đại từ tên tuổi, giáo lý, kinh sách, vv... sang xứ India xa vời. Nhưng ngài Paul Doumer - nguyên Toàn quyền Đông Dương (1897-1902), tổng thống Pháp (1931-1932), trong hồi ký của mình lại viết nhóm các tộc người Đông Nam Á mới là Ấn Độ, mà Việt Nam là trung tâm trí tuệ của nhóm người Ấn Độ? (xin được chụp nguyên văn trang viết như dưới đây)

Ngài Paul Doumer nói sai, hay các nhà sử học Việt Nam thế kỷ 20 nhìn nhầm bản đồ địa lý vậy nhỉ?

***

Tài liệu tham khảo: Ngoài lịch sử Nam Việt, lịch sử Việt Nam, lịch sử Trung Hoa các triều đại Hán, Tần, Tùy, Đường, tôi đã đọc không biết bao nhiêu bộ kinh sách của nhà Phật mà kể, cũng như rất nhiều tài liệu viết về dân tộc Chămpa, nếu liệt kê danh sách tài liệu tham khảo thì chắc là sẽ dài hơn nội dung bài viết. Cảm nhận của tôi Chămpa là một nền văn minh vĩ đại của thế giới. Bởi vậy rất mong các nhà nghiên cứu chú tâm đặc biệt nền văn hóa này.

Kỳ sau: Lịch sử truyền giáo từ Việt Nam sang Trung Quốc và Phật A-Di-Đà là ai?

 

 

 


Để gửi ý kiến nhấp vào đây

Các tin khác:
 PHẬT GIÁO CÓ NGUỒN GỐC VIỆT NAM - Kỳ 4: Phật A-di-đà và lịch sử con đường truyền giáo Việt Nam – Trung Hoa (19h: 02-04-2017)
 PHẬT GIÁO CÓ NGUỒN GỐC VIỆT NAM - Kỳ 5: Phật Thích Ca là ai? Để lại kinh sách gì cho đời? Như Lai Cồ Đàm là vị Phật cuối cùng, vĩnh hằng không còn luân hồi nào khác nữa. (03h: 24-10-2020)
  PHẬT GIÁO CÓ NGUỒN GỐC VIỆT NAM - Kỳ 6: Đạo và Đức, linh hồn và nghiệp chướng (09h: 20-04-2017)
 PHẬT GIÁO CÓ NGUỒN GỐC VIỆT NAM - Kỳ 7: Tâm pháp là gì? (19h: 11-05-2017)
 Lạm bàn về chuyện bức thư của Giáo hội Phật giáo Việt Nam đề nghị cấm đốt vàng mã tại chùa. (17h: 23-02-2018)