Tìm kiếm
Trang chủ
Diễn đàn
An Tĩnh cổ lục
* Dấu tích Việt Thường Thị và vai trò Nghệ An trong dòng lịch sử Việt Nam
* Những điều kỳ lạ Phlanhoa đọc được trong trời đất Việt Thường
* Việt Thường phong tục
Ẩm thực Nghệ An - Hà Tĩnh
* Phật giáo có nguồn gốc ở Việt Nam
* Văn hóa ẩm thực Việt Nam
* Dưỡng sinh
Khảo cổ Nghệ Tĩnh
Bản sắc văn hóa Xứ Nghệ
Ví dặm
Góc nhìn Phlanhoa
* Ngô Khoai học chuyện
* Bình luận
* Chiêm tinh láo nháo Phlanhoa
Phòng văn chương
* Phlanhoa viết
Phòng thơ
* Lý thuyết học làm thơ
* Thơ về Nghệ An - Hà Tĩnh
* Thơ Phlanhoa
* Thất ngôn bát cú
Du lịch đó đây
* Khoảnh khắc cuộc sống
Ngôn ngữ không lời
Trang thông tin xã Đức La
* Phlanhoa hát
Liên hệ - Góp ý
Liên kết website
Thực hành theo bài giảng của giáo sư tâm lý học - Phlanhoa
 
(21h: 18-08-2010)
Thực hành theo bài giảng của giáo sư tâm lý học - PhlanhoaHôm nay, một sự kiện long trọng đến với chị em.
Nhờ có sự quan tâm chăm sóc của, Công đoàn và BGĐ, Ban nữ công đã tổ chức một buổi nói chuyện với tiêu đề “Nghệ thuật giữ gìn hạnh phúc gia đình”. Người nói chuyện là một vị giáo sư đáng kính, đã tốt nghiệp ngành tâm lý học từ nước ngoài về, say sưa thuyết trình:

-   À…ừ…ừm…!

Tôi đưa ra một vài lời khuyên gọi là “Nghệ thuật giữ chồng” dành cho các chị em. Ừ…m…à…Tôi cũng là nam giới, để mà nói về sở thích của đàn ông, là luôn luôn ưa được chiều chuộng, thích nhẹ nhàng, thích đẹp đẽ…Do đó, chị em cần phải :

§         Chăm sóc sắc đẹp của bản thân mình một cách toàn diện từ làn da, mái tóc vân vân, chứ không chỉ trang điểm mỗi khuôn mặt như nhiều chị em vẫn làm;

§         À…ừm…là cần phải có máy giặt, máy rửa chén để không làm thô cứng đôi tay, bởi vì chúng tôi thực sự rất có cảm xúc khi bắt  tay một người phụ nữ có đôi tay mềm mại và ấm áp;

§         Ừm…à… cần phải mát xoa và thoa kem dưỡng da lên cổ và gáy, bởi vì sự kiêu sa của vai và gáy là điểm hấp dẫn người đàn ông;

§         Cần phải chú trọng đến cách ăn mặc, điểm này tôi xin lỗi nhưng các chị em cần phải học tập các cô cave thì mới hấp dẫn được chồng mình;

§         Cần phải tạo không khí tươi mát và ấm cúng trong gia đình sau mỗi buổi đó chồng đi làm về, để cho ông ta chỉ muốn về nhà hơn là đến những nơi nào khác. Ngoài ưu thế có sẵn là bữa cơm nóng hổi, ngon lành, chị em cần phải biết tươi cười chào đón chồng từ ngoài ngõ, xách cặp táp, cất áo mũ cho chồng, rót cho chồng một ly nước mát vân vân…

Và giờ giải lao, bên ngoài hành lang có bày sẵn một ít nước suối và trái cây, một cơ hội giao lưu thật tốt giữa vị giáo sư đầy kinh nghiệm và các chị em. Giáo sư là người chủ động bắt chuyện :

-                Ừm…à ! Xin chào các chị em!

-                Vâng, chúng em chào giáo sư !

-                Chị em thấy tôi nói chuyện nghe được không ?

-                Rất hay thưa giáo sư, giọng ấm, truyền cảm, nhưng …

Thấy chị em ngập ngừng, vị giáo sư liền động viên:

-                Cứ mạnh dạn lên xem tôi có cố vấn được gì không nào !

Chị Lan vốn mạnh dạn nên nhanh nhảu nói trước:

-                Dạ, hôm nọ em cũng được nghe giáo sư nói chuyện một lần bên cơ quan nhà em rồi ạ. Về nhà em cũng đã thực hành…

-                Chị đã làm gì kể tôi nghe nào?

-                Dạ em ăn mặc tươm tất rồi ra tận cổng đón cặp táp cho nhà em ạ.

-                Thế thái độ ông ấy thế nào ?

-                Dạ nhà em sờ trán em, rồi bảo “có gì xảy ra với em thế, hình như em ấm đầu” ạ.

Tiếng rúc rích bắt đầu nổi lên, chị Cúc nhanh nhẩu tiếp lời :

-                Dạ em cũng đã có thoa kem dưỡng da lên cổ, gáy và mặc áo hở cổ ạ.

-                Thế ông ấy có khen chị không ?

-                Dạ hôm đầu thì ông ấy nói “mẹ nó hôm nay trông có vẻ trở lại thời con gái nhỉ, có sự kiện gì quan trọng xảy ra trong nhà ta không nhỉ, liệu bố có phải chuẩn bị một khoản chi không. Còn hôm sau thì…

-                Thì làm sao ?

-                Dạ hôm sau thì ông ấy càu nhàu ạ.

-                Vì sao vậy ?

-                Tại vì thiết kế nội thất của nhà em theo kiểu hiện đại, phòng khách chung với  phòng bếp. Hôm sau nhà em có bạn đến chơi vào đúng lúc em đang nấu nướng. Là bạn học cũ của chồng em nên ông khách có hơi suồng sã khen em trước mặt chồng em ạ. Giáo sư biết đó, nhà em có tính hay ghen.

Rào lên một trận cười, chị Trúc hào hứng tiếp lời :

-                Dạ em cũng muốn có đôi bàn tay mềm mại và ấm áp, nên cũng muốn mua máy giặt và máy rửa chén…

-                Thế chị đã mua chưa ?

-                Em có nói với nhà em chuyện đó, nhưng anh ấy bảo “Lương Nhà nước trả cho anh có một triệu rưỡi một tháng, em đòi mua máy rửa chén thì anh lấy đâu ra tiền bây giờ”. Anh ấy có động viên em là “anh có chê em xấu xí bao giờ đâu”. Biết vậy, nhưng mà biết đâu được sau này ạ.

-                Tiếng xì xào bàn tán nổi lên, Chị Mai vào cuộc :

-                Thưa giáo sư, em đã theo học một khóa nội trợ những ba tháng đấy ạ.

-                Thế chị vẫn thường xuyên tự tay nấu những bữa cơm gia đình đấy chứ ?

-                Tất nhiên, thưa giáo sư, nhưng…

-                Nhưng làm sao? chắc là chưa được ngon lắm phải không?

-                Không phải thế ạ, nhà em cũng thích ăn cơm nhà lắm ạ.

-                Vậy còn nhưng gì nữa ?

-                Dạ cứ hễ chuẩn bị đến bữa thì có điện thoại, lúc thì bạn bè mời họp lớp, lúc thì mời họp đồng hương, rồi “họp chi bộ”… thôi thì đủ thứ họp toàn vào thứ bảy với cả chủ nhật ạ.

-                Thế thì chị cải thiện vào ngày thường đi.

-                Ngày thường em cũng đi làm như nhà em, chiều về chợ búa nấu nướng phải nhanh, ăn sớm, vì buổi tối các cháu còn phải học bài làm gì có thời gian ạ.

Những tiếng xì xào mỗi lúc một tăng thêm, nuốt đi những câu hỏi “làm chưa?”, “mua chưa?”…của vị giáo sư. Chờ một lúc cũng không thấy giáo sư “cố vấn” được điều gì cho những tình huống “nhưng mà …” trong mỗi câu chuyện. Chị trưởng ban nữ công chậm rãi:

-                À…ừm…thưa giáo sư ! Những điều thầy dạy thật chí lý, đáng để chúng em khắc cốt ghi tâm, hơn thế nữa nó rất là phù hợp với những gì chúng em mong muốn và khát khao. Nhưng mà…chúng em gặp phải chút rắc rối nho nhỏ. À…ừm…đó là các loại lý thuyết thì luôn luôn đưa vào một nội dung bao gồm nhiều sự hoàn hảo gộp lại ở dạng thiên đường; trong khi thực tế cuộc sống, cái mà con người nhận được thì hầu như phần lớn là những gì nghịch lý, thậm chí phi lý đến không tưởng, không hề mong muốn, bởi thế hạnh phúc thật mong manh với chị em chúng tôi.

 

Một cơn gió đông hắt hiu thổi ngang, phả cái se lạnh vào mặt người, chị em đồng loạt nhìn vào đôi bàn tay của mình. Hình như nó mềm mại hơn cả trước khi xoa xem dưỡng? chỉ phải tội yếu ớt quá để mà níu giữ hơi ấm hạnh phúc lâu bền trong lòng bàn tay…

 

 


Để gửi ý kiến nhấp vào đây

Các tin khác:
 Ba gã độc thân – Phlanhoa (22h: 12-08-2010)
 Chào Tết, nghe mi về đầu phố! (15h: 27-01-2011)
 Bóng đá là gì hở anh – Phlanhoa (11h: 20-08-2010)
 Thầy và tấm lòng tìm lại (17h: 19-12-2010)
 Hôm nay có một người rũ áo quan trường… (21h: 06-11-2010)
 Tản mạn về cái bếp (23h: 01-11-2010)
 “Một trà, một rượu, một đàn bà…” (00h: 22-10-2010)
 Bức thư tháng mười - Phlanhoa (18h: 15-10-2010)
 Hội nghị các hộ tầng trệt - Phlanhoa (23h: 25-09-2010)
 Lời bình cho một bức tranh – Phlanhoa (20h: 11-09-2010)