Tìm kiếm
Trang chủ
Diễn đàn
An Tĩnh cổ lục
* Dấu tích Việt Thường Thị và vai trò Nghệ An trong dòng lịch sử Việt Nam
* Những điều kỳ lạ Phlanhoa đọc được trong trời đất Việt Thường
* Việt Thường phong tục
Ẩm thực Nghệ An - Hà Tĩnh
* Phật giáo có nguồn gốc ở Việt Nam
* Văn hóa ẩm thực Việt Nam
* Dưỡng sinh
Khảo cổ Nghệ Tĩnh
Bản sắc văn hóa Xứ Nghệ
Ví dặm
Góc nhìn Phlanhoa
* Ngô Khoai học chuyện
* Bình luận
* Chiêm tinh láo nháo Phlanhoa
Phòng văn chương
* Phlanhoa viết
Phòng thơ
* Lý thuyết học làm thơ
* Thơ về Nghệ An - Hà Tĩnh
* Thơ Phlanhoa
* Thất ngôn bát cú
Du lịch đó đây
* Khoảnh khắc cuộc sống
Ngôn ngữ không lời
Trang thông tin xã Đức La
* Phlanhoa hát
Liên hệ - Góp ý
Liên kết website
Hoa gạo
 
(12h: 13-09-2010)
Hoa gạoThơ của Tuấn Quỳnh
Ảnh : Nguyễn Xuân Chính (vietnamnet.vn)
Bài viết của Phlanhoa


Ý nghĩa: Linh hồn của người anh hùng.

Chuyện ngày xưa kể lại rằng vùng đất của nguời U Ni (một dân tộc ở biên giới phía Bắc nước ta), đêm đêm thường bị kẻ thù xâm lấn, chúng nhổ những chiếc cột mốc biên giới cắm sâu sang bên địa phận của người U Ni để hòng xâm lấn đất đai của người U Ni, Những người con của U Ni đã anh dũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng với lời nguyền “nếu hy sinh sẽ biến thành những cột mốc biên giới mà quân thù không thể nhổ đi được”.

Trời cao đã nghe thấy được những lời nguyền đó và gieo xuống phía bên này cột mốc biên giới những hạt mộc miên. Những cây mộc miên có sức chịu đựng sương gió và thời tiết khắc nghiệt phi thường, nó cứ mọc và nở hoa đỏ rực rỡ dài suốt theo đuờng biên giới. Cũng không ở đâu có những bông hoa gạo nở to và rực rỡ như ở bản San Cha Chải, những bông hoa có đường kính như cái bát ăn cơm, năm cánh xoè rộng, xoay như chong chóng rơi lã chã như những đốm sao xẹt vào không gian. Điều kỳ lạ thay, loài hoa này chỉ mọc ở phần đất đường biên của người U Ni, còn bên kia biên giới tuyệt nhiên không bóng dáng một cây mộc miên nào. Mỗi khi quân thù có ý định xâm lấn bờ cõi của người U Ni, bông gạo lại rơi và cháy loá, khiến quân thù tưởng là linh hồn của những người lính U Ni hiển linh nên vội vàng tháo chạy, nhờ đó mà người U Ni thoát khỏi chiến tranh. Có lẽ từ đó mà có câu “Thần cây đa, ma cây gạo”.

  

Theo ghi chép trong lịch sử Trung Quốc thì vua Nam Việt là Triệu Đà  đã tặng một cây cho vua của nhà Hán vào thế kỷ 2 TCN, từ đó Trung quốc mới có hoa gạo.

  

Hoa gạo, vùng biên giới phía Bắc gọi là Mộc miên, còn người Tây nguyên thì gọi là hoa Pơ - lang. Với người Tây Nguyên, hoa Pơ lang là biểu tượng của ngày hội chiến thắng, hiện thân những người con gái xinh đẹp của buôn làng. Ngoài ra hoa gạo còn có tên là Cổ bối, Ban chi hoa, anh hùng thụ, còn người Cà dong, H’rethì gọi là hoa T’liêng.

  

Ở các vùng đồng bằng miến Bắc nước ta, trong làng quê, lác đác có những cây gạo đầu làng. Vào độ cuối những ngày rét, cây gạo bắt đầu trút lá, khi chỉ còn trơ trọi những cành cây khẳng khiu thì những nụ hoa bắt đầu nhú. Hoa gạo rơi là cả một trời thơ mộng, có lẽ nhờ vậy mà với trẻ con thì bất chấp cả “ma cây gạo” vẫn cứ ham hố những trò chơi với hoa gạo. Thiếu nữ thả hoa gạo xuống dòng sông xanh để uớc mơ cho mình gặp được người anh hùng; vô tư hơn, đám trẻ con nhặt hoa gạo thổi tung lại lên trời đệ làm chong chóng…

 
Ông giáo già,
Chiều chiều chống gậy ra bờ sông ,
Kể chuyện ngày xưa ,
  Có mối tình... màu hoa gạo ,
Bên Đình dạy học
  Lúc thư nhàn ,đọc sách ngâm thơ ...
     Lững thững dạo đồng , chiều tà nhạt nắng,
Bên chợ làng,
  Có cô thiếu nữ,
     Bán vải vạn hoa ,
Nghe thơ phải lòng ông giáo ,
     E ấp...học...gieo vần...Và se sẽ... ngân nga.


Bên Đình làng
  Có cây gạo già,
     Già hơn tuổi ông giáo ,
         Vào mùa lại ra hoa...
Màu hoa đỏ như màu xôi gấc,
  Mưa giăng ...giăng nhẹ hạt theo gió bay...bay...
     Đưa cô về làm dâu quê nhà,
Đám rước chân đất ,chân guốc, qua bao vạt đê,
  Vượt bao lý trình,
      Về đến đầu làng...
Pháo nổ ran...tung ra màu hoa gạo
Đỏ suốt ngõ đồng...
  Đỏ dọc bờ sông...
     Đỏ đến ngõ nhà...
Đỏ cả cuộc đời cô bán vải vạn hoa ...

 
Ông giáo già,
Vừa hay rượu, lại hay thơ,
  Mỗi năm mùa hoa gạo nở...
Lại chống gậy mỉm cười...
  Nhìn đàn con cháu, bên bếp lửa hồng...
     Kể chuyện ngày xưa ,
        Có mối tình
Ngày xưa...
  Có một mối tình ... đỏ màu hoa ...
                Bài thơ “Màu hoa Gạo” - Tuấn Quỳnh

 


Để gửi ý kiến nhấp vào đây

Các tin khác:
 PHONG LAN (Orchid) (23h: 06-09-2010)
 Hoa Trà Mi (Camellia) (14h: 02-09-2010)
 Hoa sứ (15h: 31-08-2010)
 Hoa cỏ may (10h: 30-08-2010)
 Muồng Hoàng Yến (16h: 27-08-2010)
 Hoa sữa - Bài và ảnh của Phlanhoa (12h: 26-08-2010)
 Hoa sấu (15h: 25-08-2010)
 Sự tích hoa trinh nữ (13h: 23-08-2010)
 Ngôn ngữ của hoa Đỗ quyên (23h: 21-08-2010)
 Cúc cánh mối – Bài và ảnh của Phlanhoa (22h: 20-08-2010)