Tìm kiếm
Trang chủ
Diễn đàn
An Tĩnh cổ lục
* Dấu tích Việt Thường Thị và vai trò Nghệ An trong dòng lịch sử Việt Nam
* Những điều kỳ lạ Phlanhoa đọc được trong trời đất Việt Thường
* Việt Thường phong tục
Ẩm thực Nghệ An - Hà Tĩnh
* Phật giáo có nguồn gốc ở Việt Nam
* Văn hóa ẩm thực Việt Nam
* Dưỡng sinh
Khảo cổ Nghệ Tĩnh
Bản sắc văn hóa Xứ Nghệ
Ví dặm
Góc nhìn Phlanhoa
* Ngô Khoai học chuyện
* Bình luận
* Chiêm tinh láo nháo Phlanhoa
Phòng văn chương
* Phlanhoa viết
Phòng thơ
* Lý thuyết học làm thơ
* Thơ về Nghệ An - Hà Tĩnh
* Thơ Phlanhoa
* Thất ngôn bát cú
Du lịch đó đây
* Khoảnh khắc cuộc sống
Ngôn ngữ không lời
Trang thông tin xã Đức La
* Phlanhoa hát
Liên hệ - Góp ý
Liên kết website
Seri; Section; Seiso; Seketsu; Shetsuke - Truyện vui 5S !
 
(22h: 17-03-2011)
Bài viết của Phlanhoa


Sau nỗ lực hết mình, công ty cũng nhận được tờ chứng chỉ đạt tiêu chuẩn chất lượng quản lý ISO 9001 – 2000. Việc phải lo tiếp theo là vạch phương hướng duy trì cái chứng chỉ, vì giá trị chỉ kéo dài có mỗi một năm cho lần cấp đâu tiên thôi. Ái chà chà! nhiệm vụ đề ra thật là nặng nề, nào là triển khai đánh giá nội bộ 6 tháng một lần; nào là triển khai 5S (Seri; Section; Seiso; Seketsu; Shetsuke - tạm dịch là sàng lọc, sắp xếp, sạch sẽ, săn sóc, sẵn sàng).

Mà cái anh 5S lại được đánh giá là nền tảng văn hóa văn phòng mới chết chứ, vì nó tạo ra một môi trường làm việc có văn hóa và có năng suất cao. Ban giám đốc họp bàn và nhận định: muốn có môi trường văn hóa thì trước hết phải có con người văn hóa trước đã. Và thế là lớp học “Văn Hóa doanh nghiệp” được tổ chức ngay tắp lự, giám đốc cũng hăm hở đi học như nhân viên…

 

Tại lớp học, giảng viên say sưa nói về những nào là ăn mặc, đi đứng, chào hỏi… có văn hóa là phải như thế này, như thế kia. vv…

 

Kết thúc khóa học, theo đề nghị của giảng viên rằng công ty nên tổ chức buổi giao lưu để thực hành chương trình học cho nhuần nhuyễn. Tại buổi giao lưu đó, trong hưng phấn cao độ, giám đốc đã chúc rượu phái nữ và khuyến khích: “- Từ mai trở đi, chúng ta bắt đầu phải thể hiện phong cách người nhân viên có văn hóa ở văn phòng rồi, tôi đề nghị anh chị em phải trang điểm, ăn mặc đẹp khi đến nơi làm việc nhé !”.

 

Hưởng ứng lời kêu gọi của lãnh đạo, toàn thể cán bộ nhân viên trong văn phòng đều trở nên sáng đẹp, lịch lãm như phim Hong Kong. Nam giới áo sơ mi sáng màu, thắt ca ra vát chỉn chu. Ai nấy đều khí thế vui vẻ. Tuy ban đầu có hơi bất đồng về việc hiệu chỉnh nhiệt độ của máy điều hòa một chút. Chả là trong khi anh em mặc áo sơ mi dài tay, đeo cà vạt sít cổ lại nên cảm giác nóng nực hơn trước. Thì ngược lại chi em nữ giới váy ngắn, chân trần, cổ rộng nên điều hòa để tới 28˚C vẫn cảm thấy hơi run. Nhưng thôi, vì vẻ đẹp văn phòng, anh em cũng đành nhượng bộ, lấy trà đá làm bồ hòn giảm nhiệt.

 

Vậy là vấn đề nhiệt độ không phải là vấn đề đáng kể. Để giúp chị em được sành điệu hơn, ban chấp hành nữ công quyết định sử dụng nguồn quỹ đóng góp, để mời chuyên gia trang điểm của một hãng mỹ phẩm nổi tiếng về hướng dẫn cấp tốc cho chị em nghệ thuật trang điểm, thế nào để tôn vinh vẻ đẹp của phái yếu.

 

Vị chuyên gia trang điểm thì tất nhiên là không thể bỏ qua cơ hội may mắn trổ nghề rồi, vả lại đây là dịp may để quảng cáo bán sản phẩm mà, nên đã rất chi là nhiệt tình hết cỡ. Họ sẵn sàng đáp ứng trên cả yêu cầu của vị trưởng ban nữ công, không chỉ hướng dẫn cho chị em tô mắt đen, hay mắt xanh nữa, mà là rất nhiều loại mắt như mắt nâu, mắt hồng, mắt nhũ kim vàng…Còn làn môi thì cũng không chỉ còn là bờ môi mọng đỏ truyền thống nữa, mà là môi tím, môi hồng, nâu, thậm  chí cả môi đen cũng có (kiểu Song-Kung-Lin của Hàn Quốc mà). Nhiệt tình hơn nữa, họ làm luôn một bài về quần áo dày dép,  như áo quần, giày dép màu nào thì trang điểm mắt, môi màu gì, tóc tai ra làm sao vv…

 

Sau một tháng tốt nghiệp 02 lớp học trên, văn phòng làm việc bỗng trở nên sôi động, không phải trong công việc mà trong thời trang. Góc nào cũng có bàn tán, bình luận về áo quần, tóc tai, môi mắt của phái yếu; còn phái mạnh thì bỗng nhiên trở nên như là “con nai vàng ngơ ngác” trước đồng nghiệp của mình trông sao lạ quá, cứ như là người mẫu thời trang lạc vào vậy. Có anh than thở: “ngày xưa người đẹp được miêu tả với một đôi môi đỏ và một đôi mắt đen, còn bây giờ là một đôi môi đen và một đôi mi đỏ”.

 

Cuộc cạnh tranh về thời trang tất nhiên là phải sôi động rồi, không ai chịu để người khác sành điệu hơn mình được. Nếu cô A có cái áo cổ trễ, thì cô B phải trễ hơn một chút mới gợi cảm; nếu cô B có cái váy ngắn thì cô C phải ngắn hơn chút nữa mới khoe được cặp giò… cứ thế rồi mỗi ngày áo được khoét sâu thêm và váy được cắt ngắn thêm…

 

Vị giám đốc đôi khi nhìn chị em cũng đã có cảm giác nhồn nhột, nhưng vẫn còn để xem sao đã. Cho tới một hôm, có vị khách đến thăm, mới nửa đùa nửa thật kháy một câu: “Công ty anh mà mở thêm kinh doanh thời trang thì có lẽ phất đấy”. Vị giám đốc thấy nong nóng ở mặt như có kiến bò, giả lả cười và cố chờ cho hết buổi tiếp khách thì lập tức túm lấy điện thoại gọi vị trưởng phòng hành chính đến gấp:

 

- Tôi đề nghị chị thảo ngay một cái quy chế về trang phục làm việc, dạo này chị em ăn mặc lộn xộn quá, cần phải chấn chỉnh ngay! Nhớ là phải làm ngay nhá !

 

Thế là một quy chế về trang phục làm việc được khẩn trương ra đời, trong đó quy định rõ ràng: “Điều 1: Trang phục nơi làm việc phải lịch sự, gọn gàng, áo phải có cổ, có tay; váy không được quá ngắn; dép phải có quai hậu…”giám đốc  đọc xong gật gù, thế là chi tiết rồi, đặt bút ký và yêu cầu phòng văn thư ban hành gấp.

 

Sau khi ban hành, quy chế được triệt để chấp hành, lập tức những loại áo không cổ phải biến mất, kể cả loại chỉ khoét nhỏ vừa vòng cổ của các bộ mẫu vét văn phòng cũng đều bị coi là phạm quy tuốt tuồn tuột, vì quy chế đã quy định rõ ràng là “phải có cổ” mà!. Nhưng các cô gái trẻ vốn sẵn thông mình, nên nảy ngay ra sáng kiến cải tiến trang phục của mình, chuyển từ không cổ thành có cổ chỉ với một hành động nhỏ là chắp thêm hai cái lá bằng von mỏng vào cái cổ rộng hoác, thế là vừa lách được luật, đảm bảo tính phù hợp với nội quy quy định, mà vẫn bảo toàn yếu tố gợi cảm. Còn váy thì quy chế chỉ nói là không quá ngắn, nên nếu có ai thắc mắc, các cô chỉ cần bảo: “em không cảm thấy nó là quá ngắn đối với em” thì được rồi.

 

Quy chế lại được yêu cầu cập nhật lần hai. Lần này giám đốc yêu cầu phải rõ ràng hơn nữa. Sau khi tham khảo ý kiến của nhà may, điều khoản được đưa vào quy chế rất chi tiết và cụ thể như sau : “…Cổ áo không được khoét sâu quá 08cm và rộng quá 10cm; Độ dài tối thiểu của váy không được ngắn quá 55cm…

 

Tưởng thế là đã ổn, nhưng rồi một hôm, vị giám đốc có việc đi làm sớm hơn thường lệ và gặp một cô nhân viên ngượng nghịu trong chiếc váy lùng xùng. Vì Giám đốc nghĩ: thẩm mỹ cô này xem ra có vẻ không được ổn. Vì sắc diện của Công ty, Giám đốc ra vẻ quan tâm (thực ra là muốn chê): 

-         Chào em ! Hôm nay trông em xinh hơn mọi ngày nhỉ, tuy nhiên …à…ừm…hình như…à…mà là có lẽ là do người thợ may vẻ chưa chuẩn, bộ đồ có vẻ hơi rộng dài hơn so với cỡ người của em...

-         Dạ em biết, nhưng mà không được phép sửa thưa giám đốc !

-         Sao vậy ?

-         Dạ tại vì …Công ty có quy chế váy không được ngắn quá 55cm

-         À !

 

Lúc này vị giám đốc mới nhận ra… cô bé chiều cao chỉ khoảng 1m49, với cái váy dài 55cm theo quy định nên nó mới ra nông nỗi như vầy !

 

Bản quy chế được cập nhật lần 3 :”…Váy không được ngắn quá 50cm, ± 5cm…”

 

 


Để gửi ý kiến nhấp vào đây

Các tin khác:
 Quốc hoa, Quốc tửu, thế Quốc trà, Quốc bánh thì sao nhỉ ? (23h: 05-02-2011)
 Thực hành theo bài giảng của giáo sư tâm lý học - Phlanhoa (21h: 18-08-2010)
 Ba gã độc thân – Phlanhoa (22h: 12-08-2010)
 Chào Tết, nghe mi về đầu phố! (15h: 27-01-2011)
 Bóng đá là gì hở anh – Phlanhoa (11h: 20-08-2010)
 Thầy và tấm lòng tìm lại (17h: 19-12-2010)
 Hôm nay có một người rũ áo quan trường… (21h: 06-11-2010)
 Tản mạn về cái bếp (23h: 01-11-2010)
 “Một trà, một rượu, một đàn bà…” (00h: 22-10-2010)
 Bức thư tháng mười - Phlanhoa (18h: 15-10-2010)