Tìm kiếm
Trang chủ
Diễn đàn
An Tĩnh cổ lục
* Dấu tích Việt Thường Thị và vai trò Nghệ An trong dòng lịch sử Việt Nam
* Những điều kỳ lạ Phlanhoa đọc được trong trời đất Việt Thường
* Việt Thường phong tục
Ẩm thực Nghệ An - Hà Tĩnh
* Văn hóa ẩm thực Việt Nam
* Dưỡng sinh
* Phật giáo có nguồn gốc ở Việt Nam
Khảo cổ Nghệ Tĩnh
Bản sắc văn hóa Xứ Nghệ
Ví dặm
Góc nhìn Phlanhoa
* Bình luận
* Chiêm tinh láo nháo Phlanhoa
Phòng văn chương
* Phản biện các nghiên cứu về Nguyễn Du và Truyện Kiều
* Phlanhoa viết
Phòng thơ
* Lý thuyết học làm thơ
* Thơ về Nghệ An - Hà Tĩnh
* Thơ Phlanhoa
* Thất ngôn bát cú
Du lịch đó đây
* Khoảnh khắc cuộc sống
Ngôn ngữ không lời
Trang thông tin xã Đức La
* Phlanhoa hát
Liên hệ - Góp ý
Liên kết website
“HẠ MỤC” ĐỂ XEM TIẾN SĨ NÓI LÁO VỀ NGUỒN GỐC TRUYỆN KIỀU - Kỳ 1
 
(19h: 12-12-2020)
 “HẠ MỤC” ĐỂ XEM TIẾN SĨ NÓI LÁO VỀ NGUỒN GỐC TRUYỆN KIỀU - Kỳ 1Bài viết của Phan Lan Hoa
Ảnh minh họa sưu tầm Internet
***
Kỳ 1: NGUỒN GỐC TRUYỆN KIỀU QUA GIỚI THIỆU CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN DU VÀ VUA TỰ ĐỨC

 

 

 “HẠ MỤC” ĐỂ XEM TIẾN SĨ NÓI LÁO VỀ NGUỒN GỐC TRUYỆN KIỀU

                                                                                Bài viết của Phan Lan Hoa

Kỳ 1:  NGUỒN GỐC TRUYỆN KIỀU QUA GIỚI THIỆU CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN DU VÀ VUA TỰ ĐỨC

٭٭٭

Cùng lý do với đề tài “Phản biện các nghiên cứu hiện nay về lịch sử cuộc đời Nguyễn Du”. Sự việc xảy ra bắt đầu từ lễ kỷ niệm 200 năm ngày mất Đại thi hào Nguyễn Du. Một nhóm tiến sĩ hai nước Việt Nam và Trung Quốc đã lấy một cuốn tiểu thuyết có tên là “Kim Vân Kiều truyện – Thanh Tâm Tài Nhân” bằng chữ Hán, được Nhà xuất bản Đại học Quốc gia Hà Nội dịch sang tiếng Việt và tuyên bố đó là cuốn tiểu thuyết gốc mà Nguyễn Du đã sử dụng để phổ thơ. Việc này đã nhận phải phản ứng dữ dội từ nhóm Kiều học số 4 – Hội Kiều học Việt Nam ngay sau lễ kỷ niệm. Tranh luận xảy ra gay gắt trên nhiều diễn đàn mạng xã hội và cả trên các tờ báo chính thống của Việt Nam, khiến tôi phải quan tâm. Trải qua nghiên cứu, tôi thấy rõ một mưu đồ nói láo, nhằm vào việc hủy hoại danh dự một Danh nhân văn hóa thế giới người Việt Nam, đó là Nguyễn Du.

Vì sao tôi lại cho rằng sự nói láo có chủ đích?

- Bởi vì rằng ông Đổng Văn Thành, một giáo sư của Đại học Bắc Kinh đã cho rằng cuốn tiểu thuyết bằng chữ Hán của Trung Quốc là một tuyệt phẩm, Nguyễn Du không có khả năng sáng tạo nào, chỉ là người phổ thơ?

Đây là một nhận xét lạ kỳ? Nếu không kết luận là có chủ đích bôi nhọ, thì hóa ra danh vị giáo sư tiến sĩ chỉ là giấy thôi sao? Vì đó thực chất là một cuốn tiểu thuyết thị trường, văn chương thuộc loại xoàng xĩnh, tác giả tạc ra nó thể hiện không hiểu biết gì về Trung Hoa, vậy mà đang tâm gán cho một nhân tài lịch sử của Trung Quốc? Rất tiếc, sự nói láo này lại được lót tay từ các vị lãnh đạo của Hội Kiều học Việt Nam, để công bố trước một đại lễ long trọng tôn vinh danh tài Việt Nam. Đó là một sự sỉ nhục đối với niềm tự hào Dân tộc, cho nên tôi nghĩ khó có thể nhân nhượng, phải dùng hai chữ “nói láo” mới mô tả đúng sự việc.

Tôi sẽ bắt đầu từ những nhân vật quan trọng, có liên quan tới Truyện Kiều thơ Nôm, để lột mặt sự thật này:

THƠ KIỀU CỦA CỤ NGUYỄN DU NÓI GÌ VỀ LỊCH SỬ CÂU CHUYỆN?

...

Cảo thơm lần dở trước đèn

Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh

Rằng năm Gia Tĩnh Triều Minh

Bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng

Có nhà viên ngoại họ Vương

Gia tư nghĩ cũng thường thường bậc trung

Một trai con thứ rốt lòng

Vương Quan là chữ nối dòng nho gia

Đầu lòng hai ả tố nga

Thúy Kiều là chị, em là Thúy Vân.

(Câu 7 – 16)

Nếu không phải là do chủ đích, thế chẳng lẽ thi cử đạt tới bằng tiến sĩ rồi mà không hiểu chữ “truyện” và chữ “lục” khác nhau hay sao? “Lục” là ghi chép, ví dụ “Đại Nam thực lục”, “Công thần lục”, “Phủ biên tạp lục”, vv...

Vậy thì có chăng “Vương Thúy Kiều”, cần phải hiểu đó là cuốn ghi chép về nhân vật lịch sử. Và hơn ai hết, cụ Nguyễn Du đã nói rõ ràng: “Rằng năm Gia Tĩnh triều Minh, có nhà viên ngoại họ Vương....”. Với một cuốn truyện sẽ không có chuyện đặt thời điểm lịch sử cụ thể lên đầu trang sách? Huống hồ chi Nguyễn Du đã xác nhận “Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh”, thì sao lại còn cãi nhau là tiểu thuyết cho được? Tiểu thuyết thị trường mà tiến sĩ hiểu nhầm ra thành liệt truyện của lịch sử, thì quả là chuyện lạ?

Vậy là tôi đã có ngay chứng lý để phủ quyết cuốn tiểu thuyết “Kim Vân Kiều truyện – Thanh Tâm Tài Nhân”  không phải là cuốn gốc để Đại thi hào Nguyễn Du phổ thơ Nôm. Thế mà tôi còn cả một chuỗi chứng lý khác để phủ quyết nữa đấy.

Bây giờ tôi xin bàn qua cái cụm từ “phong tình cổ lục” xem nó là gì đã rồi sẽ tiếp nối việc luận và đoạn này đặc biệt gửi tới ngài Giáo sư người Trung Quốc Đổng Văn Thành, ông đang tự làm nhục thanh danh giáo sư của chính mình, thưa ông.

Khi tôi còn nhỏ, ngoại tôi vốn là con gái một cụ đầu huyện (cụ thi đỗ đầu huyện nên nhân dân trong vùng thường gọi là cụ đầu huyện), lại là vợ một thầy đồ nho, nên ngoại tôi thuộc diện thông Nôm. Cứ khoảng chín mười giờ đêm, ngoại thường ngồi ở bậu cửa nhai trầu và ngâm Nôm. Nôm ở đây không phải chỉ có Truyện Kiều mà rất nhiều truyện khác nữa. Dân Ta bấy giờ gọi chung đó là “Phong tình lục”, tức chuyện tình của các nhân vật lịch sử. Phong tình lục mà ngoại tôi diễn ngâm là loại truyện bằng thơ Nôm, gồm có Phạm Tải Ngọc Hoa, Phạm Công Cúc Hoa, Tống Trân Cúc Hoa, Hoàng Trìu, Xuân Hương (không phải Hồ Xuân Hương), vv... và tất nhiên Truyện Kiều thơ Nôm được ngoại ngâm nga nhiều nhất, chứng tỏ nó hay nhất.

Xướng vài cái tên lên, các vị sẽ thấy, sử Ta cũng diễn, sử Tàu cũng Nôm, mà liên đới giữa sử Ta với sử Tàu cũng thơ Quốc âm mà diễn (1). Ví dụ như Tống Trân - Cúc Hoa là câu chuyện kể về một ông trạng nguyên Việt Nam, vì không chịu lấy công chúa con vua nên bị đày đi sứ. Xin nhớ là đi sứ phương Bắc khi xưa đối với quan lại Việt Nam mà nói, đường dài nhọc nhằn, xem như đi đày. Chưa kể sang bên phương Bắc lại gặp nguy hiểm nhiều điều, không mất mạng thì cũng dễ bị làm nhục, chứ không phải là mong được đi như các tiến sĩ ghi chép cho cụ Nguyễn Du đâu. Bằng cớ là cụ đã không chịu uống thuốc để đón nhận cái chết, vì đâu? Nếu cụ háo hức đi phương Bắc, thì phải ráng uống thuốc cho lành, chứ sao một ông quan to của triều đình lại để chết vì thiếu thuốc chữa bệnh?

Quay lại chuyện Tống Trân, trạng nước Việt đi sứ bị vua Tàu thâm hiểm, thử tài bằng cách đào hố, chôn chông giữa đường, trải chiếu hoa lên, rồi tổ chức đón rước long trọng. Đoàn sứ của nước Ta nhiều người rớt xuống hầm chông mà chết. Riêng Tống Trân nghi ngờ trong bụng, tại sao bỗng dưng nước lớn lại đón tiếp long trọng đại sứ nước nhỏ, đã lấy cớ rằng nước nhỏ xin phép đi bên hành lang, nên nhờ đó mà thoát chết. Từ trong mọi ngóc ngách lịch sử cho thấy, người Tàu luôn có dã tâm triệt tiêu nhân tài Việt Nam.

Dù lúc ấy tôi mới mười tuổi, nhưng còn nhớ nhiều đoạn của các câu chuyện trên, vì ngoại tôi ngày nào cũng ngâm thành ra tôi làu đến khó quên. Các vị tiến sĩ cứ tự nhiên dở lịch sử nước ta xem Tống Trân ứng vào chuyện của vị trạng nguyên nào nhé. Tôi xin trích vài đoạn theo trí nhớ:

THƯ TỐNG TRÂN GỬI NÀNG CÚC HOA

Anh là Tống Trân

Ba mươi bảng Xuân

Tên anh đệ nhất

Nghĩ mừng gia thất

Bái tổ vinh quy

Lòng vua có nghì

Gả nàng công chúa

...

Công chúa lòng giận

Làm bảng tâu lên